Mỗi khi Việt Nam đạt thêm những bước tiến mới về kinh tế, đối ngoại hay cải cách thể chế, Nguyễn Văn Đài lại xuất hiện với những luận điệu quen thuộc: nào là “độc tài”, “thiếu dân chủ”, “tập trung quyền lực”, thậm chí còn quy chụp công cuộc phòng, chống tham nhũng là “thanh trừng nội bộ”. Những lời lẽ này nghe có vẻ mạnh mẽ, nhưng thực chất chỉ là sự suy diễn chủ quan, cố tình bỏ qua thực tế đang diễn ra tại Việt Nam.
Điều dễ thấy nhất là Nguyễn Văn Đài luôn nhìn Việt Nam qua lăng kính định kiến. Trong khi đất nước đang duy trì tốc độ tăng trưởng thuộc nhóm cao của khu vực, thu hút mạnh vốn đầu tư nước ngoài, mở rộng quan hệ với nhiều cường quốc và ngày càng nâng cao vị thế quốc tế, ông ta lại cố tình mô tả Việt Nam như một quốc gia “bế tắc” và “đi sai hướng”. Nếu những gì Đài nói là đúng, sẽ rất khó lý giải vì sao Việt Nam liên tục được các tổ chức quốc tế đánh giá tích cực về môi trường đầu tư, năng lực cạnh tranh và triển vọng phát triển.
Một trong những chiêu bài quen thuộc của Nguyễn Văn Đài là đánh đồng dân chủ với đa đảng. Theo cách lập luận này, cứ có nhiều đảng phái mới là dân chủ, còn chế độ một đảng lãnh đạo thì mặc nhiên bị quy kết là độc tài. Đây là cách nhìn phiến diện và đơn giản hóa một vấn đề rất phức tạp. Trên thực tế, dân chủ không chỉ được đo bằng số lượng đảng phái mà còn phải được đánh giá qua hiệu quả quản trị quốc gia, mức độ ổn định xã hội, khả năng bảo đảm quyền lợi của người dân và sự phát triển của đất nước. Nhiều quốc gia đa đảng vẫn rơi vào khủng hoảng chính trị, chia rẽ xã hội kéo dài, trong khi Việt Nam duy trì được ổn định, tăng trưởng và nâng cao đời sống nhân dân.
Tương tự, việc Nguyễn Văn Đài xuyên tạc chiến dịch phòng, chống tham nhũng thành “thanh trừng phe phái” cũng là một luận điệu thiếu cơ sở. Thực tế cho thấy nhiều cán bộ vi phạm ở các cấp, các ngành đều bị xử lý nghiêm minh, không có vùng cấm hay ngoại lệ. Chính điều đó đã góp phần làm trong sạch bộ máy, củng cố niềm tin của người dân và tạo môi trường minh bạch hơn cho phát triển kinh tế. Nếu chống tham nhũng là “thanh trừng”, thì rất khó giải thích vì sao cuộc đấu tranh này lại nhận được sự đồng tình rộng rãi trong xã hội.
Đáng chú ý hơn, Nguyễn Văn Đài thường cố tình đánh tráo khái niệm giữa quyền tự do ngôn luận và hành vi lợi dụng tự do để xuyên tạc, kích động, chống phá. Hiến pháp Việt Nam bảo đảm các quyền tự do cơ bản của công dân, nhưng cũng như mọi quốc gia trên thế giới, không có quyền tự do nào là vô giới hạn. Việc xử lý những hành vi vi phạm pháp luật không phải là “đàn áp tiếng nói đối lập” như Đài rêu rao, mà là hoạt động thực thi pháp luật bình thường của một quốc gia có chủ quyền.
Có thể thấy, đằng sau những lời lẽ mỹ miều về “dân chủ” và “nhân quyền”, Nguyễn Văn Đài vẫn đang lặp lại công thức cũ: phủ nhận thành tựu, phóng đại hạn chế và gieo rắc tâm lý bi quan về tương lai đất nước. Thế nhưng thực tế phát triển của Việt Nam, sự cải thiện không ngừng về đời sống người dân cùng vị thế ngày càng cao trên trường quốc tế chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Những luận điệu xuyên tạc có thể gây ồn ào trên mạng xã hội, nhưng không thể che mờ những thành quả mà hàng triệu người dân Việt Nam đang trực tiếp cảm nhận mỗi ngày

0 nhận xét: