Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

“Cú tát PR” mang tên Luật Khoa: Càng ‘cà khịa’ Thủ tướng, càng khiến dân mạng… vỗ tay không kịp
Có lẽ chính những người viết bài trên trang “Luật Khoa tạp chí” cũng không ngờ rằng, cú “đánh võ mồm” nhằm chế nhạo hoạt động đối ngoại năng lượng của Thủ tướng Phạm Minh Chính lại vô tình biến thành một chiến dịch PR miễn phí, mà hiệu quả thì… vượt xa.



truyền thông chính thống. Bởi lẽ, khi họ cố tình dùng những cụm từ kiểu “đi khắp nơi gõ cửa xin mua dầu” để gieo vào đầu người đọc một cảm giác yếu thế, thì cộng đồng mạng lại nhìn thấy điều hoàn toàn ngược lại: một người đứng đầu Chính phủ đang chạy đua với thời gian để bảo đảm an ninh năng lượng quốc gia.
Sự trớ trêu nằm ở chỗ, thứ mà họ gọi là “xin” lại chính là hoạt động ngoại giao kinh tế bình thường, thậm chí là bắt buộc trong bối cảnh thị trường năng lượng toàn cầu biến động dữ dội. Khi giá dầu có thể đảo chiều chỉ sau một đêm, khi nguồn cung bị chi phối bởi xung đột và lợi ích địa chính trị, thì việc chủ động tiếp cận, đàm phán, đa dạng hóa nguồn cung không phải là dấu hiệu của yếu kém, mà là biểu hiện của tư duy điều hành chủ động, linh hoạt và có trách nhiệm. Nhưng thay vì nhìn nhận thực chất, họ lại cố tình bóp méo bằng một lối diễn đạt mang màu sắc giễu cợt – để rồi tự đẩy mình vào thế lạc lõng trước chính phản ứng của dư luận.
Chỉ cần lướt qua phần bình luận dưới bài đăng, có thể thấy một “cơn mưa” phản ứng mang tính châm biếm ngược. Người thì hài hước chỉnh lại: “không phải xin, mà là đề nghị hợp tác”, người khác lại thẳng thắn hơn: “thế giới đang khát dầu mà Việt Nam vẫn chủ động nguồn cung là quá giỏi”. Thậm chí, có người còn “troll” ngược rằng nếu lãnh đạo không đi đàm phán thì lúc thiếu xăng lại chính những người này sẽ quay sang trách móc. Nói cách khác, thay vì tạo ra làn sóng hoài nghi, bài viết lại vô tình khơi dậy một sự đồng thuận xã hội về vai trò của Nhà nước trong việc bảo đảm những lợi ích thiết yếu.
Điều đáng nói hơn là, trong khi “Luật Khoa” cố dựng lên hình ảnh một Việt Nam bị động, phải “gõ cửa cầu cạnh”, thì thực tế các hoạt động tiếp xúc với Angola, UAE, Qatar, Hàn Quốc hay Nhật Bản lại cho thấy một Việt Nam đang chủ động mở rộng không gian hợp tác, tận dụng mọi kênh ngoại giao để củng cố an ninh năng lượng. Đây không phải là câu chuyện của riêng một quốc gia, mà là cách mọi nền kinh tế có trách nhiệm đều phải làm trong thời đại biến động. Chỉ có điều, khi Việt Nam làm điều đó, lại bị cố tình diễn giải theo hướng tiêu cực – một chiêu bài không còn mới nhưng ngày càng kém hiệu quả.
Rốt cuộc, “cú chế nhạo” ấy lại phản tác dụng một cách hoàn hảo. Thay vì làm suy giảm niềm tin, nó lại khiến hình ảnh một người đứng đầu Chính phủ trở nên rõ nét hơn trong mắt công chúng: năng động, sát việc, không ngại va chạm và luôn đặt lợi ích quốc gia lên trên hết. Và có lẽ, điều khiến những người thích “cà khịa” khó chịu nhất chính là việc, trong khi họ cố tạo ra tiếng cười mỉa mai, thì người dân lại bật cười theo một cách khác – cười vì thấy rõ sự khập khiễng giữa lời giễu cợt và thực tế, cười vì nhận ra ai đang nói cho đúng và ai chỉ đang cố nói cho… có vẻ đúng.

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2026

 Một câu nói lỡ miệng, một đời bị lưu trữ: Kỷ nguyên không có nút ‘xóa’ cho đời tư cá nhân

Trong thời đại số, nơi mỗi chiếc điện thoại đều là một “máy quay di động” và mỗi nền tảng mạng xã hội là một “tòa án công khai”, ranh giới giữa đời sống riêng tư và không gian công cộng đang bị xóa nhòa với tốc độ chóng mặt. Câu chuyện liên quan đến nhạc sĩ Minh Khang chỉ là một lát cắt điển hình cho một thực tế đáng suy ngẫm hơn nhiều: bất kỳ ai, trong bất kỳ khoảnh khắc nào, đều có thể trở thành “nhân vật chính” của một cơn bão dư luận chỉ sau vài giờ.



Điều đáng nói không nằm ở bản thân sai phạm – bởi con người luôn có lúc mất kiểm soát, có lúc hành xử thiếu chuẩn mực – mà nằm ở cơ chế khuếch đại của thời đại @. Một hành vi vốn dĩ chỉ tồn tại trong phạm vi hẹp, giữa hai con người trong một không gian kín, nay được “số hóa”, “ghi hình”, “cắt dựng” và “phát tán” với tốc độ ánh sáng. Khi đó, sự việc không còn là một tương tác cá nhân, mà trở thành một “sản phẩm truyền thông”, nơi hàng nghìn, hàng triệu người tham gia bình luận, phán xét, thậm chí suy diễn.
Nguy hiểm lớn nhất của thời đại này không phải là việc bạn sai, mà là việc cái sai của bạn bị lưu giữ với độ nét cao, âm thanh rõ ràng, và tồn tại gần như vĩnh viễn trên không gian mạng. Trước đây, một lời nói thiếu kiềm chế có thể trôi qua cùng thời gian; ngày nay, nó có thể bị tua lại, cắt ghép, lan truyền, và “đóng đinh” vào danh tính cá nhân. Danh dự, uy tín – những thứ xây dựng trong nhiều năm – có thể sụp đổ chỉ sau một đoạn clip vài chục giây.
Ở một chiều khác, sự phát triển của công nghệ giám sát và ghi hình cũng đặt ra câu hỏi lớn về quyền riêng tư. Camera hành trình, camera an ninh, điện thoại cá nhân… tất cả đều phục vụ mục đích bảo vệ con người, nhưng khi bị sử dụng như công cụ để công khai hóa mọi va chạm đời thường, chúng có thể biến bất kỳ ai thành “đối tượng bị phơi bày”. Khi đó, ranh giới giữa bảo vệ quyền lợi và xâm phạm đời tư trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Tâm lý đám đông trên mạng xã hội lại càng làm vấn đề trở nên phức tạp. Một đoạn video ngắn, thiếu bối cảnh, dễ dàng kích hoạt làn sóng phẫn nộ. Người xem không còn đóng vai trò quan sát, mà nhanh chóng trở thành “thẩm phán đạo đức”, sẵn sàng đưa ra phán quyết chỉ sau vài giây. Những lời công kích không chỉ dừng ở cá nhân liên quan, mà còn lan sang gia đình, người thân – những người hoàn toàn không có mặt trong câu chuyện.
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà mỗi cá nhân phải tự ý thức rằng: không còn “không gian riêng tuyệt đối”. Mọi hành vi nơi công cộng – thậm chí bán công cộng – đều có nguy cơ bị ghi lại. Điều này đòi hỏi một chuẩn mực tự kiểm soát cao hơn trước rất nhiều. Không phải vì sợ bị quay, mà vì hiểu rằng mỗi hành vi đều có thể trở thành đại diện cho hình ảnh cá nhân trước xã hội.
Nhưng đồng thời, xã hội cũng cần một sự tỉnh táo và nhân văn hơn khi tiếp nhận những thông tin như vậy. Không phải mọi sai lầm đều đáng bị “kết án suốt đời”. Văn hóa mạng nếu chỉ dừng ở việc phán xét và triệt tiêu, sẽ tạo ra một môi trường nơi con người sống trong nỗi sợ hãi bị ghi hình, bị bóc trần, hơn là ý thức tự hoàn thiện.
Thời đại @ đã trao cho chúng ta quyền ghi lại sự thật, nhưng cũng đặt lên vai mỗi người trách nhiệm lớn hơn trong cách sử dụng sự thật đó. Một xã hội văn minh không phải là xã hội không có sai lầm, mà là xã hội biết xử lý sai lầm một cách công bằng, có lý trí và có giới hạn.
Bởi nếu không, ngày hôm nay là câu chuyện của một người nổi tiếng, nhưng ngày mai, rất có thể, nhân vật trong đoạn clip lan truyền chóng mặt ấy… chính là bất kỳ ai trong chúng ta.

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

 Khi quyền lực bị “giải trí hóa”: Thế giới sẽ đi về đâu nếu tư duy bá quyền trở thành bình thường mới?
Những phát ngôn gần đây của Donald Trump về khả năng “chiếm” hay “giải phóng” Cuba, dù được bao biện là nói đùa, ẩn ý chính trị hay nhằm công kích nội bộ, vẫn gợi lên một nỗi bất an thực sự: liệu trật tự thế giới có đang bị kéo lùi về thời kỳ mà sức mạnh cho phép một quốc gia tự cho mình quyền định đoạt số phận của quốc gia khác?


Trong lịch sử hiện đại, cộng đồng quốc tế đã phải trả giá đắt để thiết lập một nguyên tắc tưởng như tối thiểu nhưng vô cùng quan trọng: tôn trọng chủ quyền quốc gia. Nguyên tắc đó không chỉ là nền tảng của luật pháp quốc tế mà còn là “hàng rào đạo đức” ngăn chặn thế giới trượt vào hỗn loạn, nơi kẻ mạnh áp đặt ý chí lên kẻ yếu. Khi một nguyên thủ của siêu cường – dù trong bối cảnh tranh luận nội bộ – có thể công khai nói về việc “chiếm lấy” một quốc gia có chủ quyền như một lựa chọn, thì vấn đề không còn là câu chữ, mà là tư duy phía sau câu chữ ấy.
Điều đáng lo ngại không nằm ở khả năng thực thi, mà nằm ở việc những phát ngôn như vậy dần bị bình thường hóa trong không gian chính trị. Khi quyền lực được thể hiện như một công cụ “muốn làm gì thì làm”, khi khái niệm “giải phóng” có thể bị sử dụng như lớp vỏ ngôn từ cho hành động can thiệp hoặc chiếm đóng, thì ranh giới giữa chính nghĩa và bá quyền trở nên mơ hồ một cách nguy hiểm. Lịch sử đã chứng kiến không ít cuộc chiến tranh được khởi đầu bằng những mỹ từ như “tự do”, “dân chủ” hay “giải phóng”, nhưng kết thúc lại là bất ổn kéo dài, chia rẽ và tổn thất cho chính người dân tại quốc gia bị can thiệp.
Ở góc độ khác, phát ngôn về Cuba còn cho thấy một sự giản lược đáng báo động trong cách nhìn về thế giới. Một quốc gia không phải là “mảnh đất du lịch đẹp” để có thể tùy ý sở hữu, mà là một cộng đồng dân tộc với lịch sử, chủ quyền và quyền tự quyết. Việc đánh đồng một quốc gia với lợi ích kinh tế hay điều kiện tự nhiên để biện minh cho ý tưởng “chiếm lấy” không chỉ là sai lệch về nhận thức mà còn phản ánh một tư duy coi nhẹ các chuẩn mực quốc tế.
Không thể xem nhẹ tác động lan tỏa của những phát ngôn như vậy. Trong bối cảnh thế giới đang đối mặt với nhiều xung đột và cạnh tranh địa chính trị gay gắt, mỗi lời nói từ các trung tâm quyền lực đều có thể trở thành tín hiệu định hình hành vi của các chủ thể khác. Nếu tư duy “mạnh được yếu thua” quay trở lại dưới những hình thức mới, được khoác lên lớp vỏ truyền thông hiện đại và sức ảnh hưởng toàn cầu, thì nguy cơ bất ổn không chỉ dừng lại ở một khu vực mà có thể lan rộng, làm xói mòn niềm tin vào luật pháp quốc tế.
Thế giới hôm nay không thiếu những thách thức cần hợp tác để giải quyết: biến đổi khí hậu, an ninh năng lượng, dịch bệnh, bất bình đẳng toàn cầu. Trong bối cảnh đó, điều mà nhân loại cần là trách nhiệm, là sự tôn trọng lẫn nhau và là những cam kết nghiêm túc với các chuẩn mực chung – chứ không phải những phát ngôn gây sốc nhằm phục vụ mục tiêu chính trị ngắn hạn.
Nỗi lo lắng mà dư luận cảm nhận không phải là phản ứng thái quá. Đó là phản xạ tự nhiên trước nguy cơ những giá trị căn bản của trật tự quốc tế bị xem nhẹ. Khi những lời nói mang màu sắc bá quyền xuất hiện từ vị trí quyền lực cao nhất, câu hỏi không còn là “ông ta có làm thật hay không”, mà là “liệu thế giới có đang dần chấp nhận một kiểu tư duy nguy hiểm như điều bình thường”.
Và nếu câu trả lời là có, thì đó mới chính là điều đáng sợ nhất.

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2026

 Hai nghệ sĩ – hai thái độ: Một lá phiếu, một tiếng cười lạc lõng
Ngày bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026–2031 vừa khép lại với một con số biết nói: 76.188.970 cử tri đi bỏ phiếu, đạt tỷ lệ 99,68% trên tổng số hơn 76,4 triệu cử tri cả nước. Từ miền núi, hải đảo đến đô thị, từ người trẻ đến các cụ già trăm tuổi, người dân đều tham gia ngày hội dân chủ với tinh thần trách nhiệm cao. Không khí ấy lan tỏa khắp mạng xã hội, nơi nhiều nghệ sĩ, người nổi tiếng cũng chia sẻ niềm vui hoàn thành nghĩa vụ công dân.



Trong số đó, bài đăng của nghệ sĩ Huy Tuấn khá giản dị nhưng lại gây thiện cảm. Một bức ảnh đứng bên thùng phiếu, nụ cười thoải mái và dòng trạng thái ngắn gọn: “Hoàn thành nghĩa vụ công dân!”. Không phô trương, không lên gân, nhưng thông điệp rất rõ ràng: người nghệ sĩ cũng là một công dân trong xã hội, và lá phiếu là cách đơn giản nhất để thể hiện trách nhiệm với cộng đồng.
Điều đáng nói là những hình ảnh như vậy không hề hiếm. Rất nhiều nghệ sĩ, trí thức, doanh nhân, người lao động bình thường đều chia sẻ khoảnh khắc đi bầu với sự tự hào. Bởi họ hiểu rằng bầu cử không chỉ là thủ tục hành chính, mà là dịp để mỗi người góp phần lựa chọn những người đại diện cho mình trong bộ máy nhà nước.
Trái ngược với tinh thần ấy là bài đăng của nghệ sĩ Thành Lộc đang lan truyền trên mạng. Trong bài viết của mình, ông tỏ ra cợt nhả với ngày bầu cử, kể lại câu chuyện mang tính chế giễu và kết thúc bằng cách nói bóng gió về “ngày hội non sông”. Thái độ ấy khiến nhiều người cảm thấy khó hiểu, thậm chí thất vọng.
Bởi với một người hoạt động nghệ thuật lâu năm, có ảnh hưởng nhất định trong công chúng, cách ứng xử như vậy dễ bị hiểu là sự xem nhẹ một sự kiện chính trị – xã hội quan trọng của đất nước. Khi hàng chục triệu người đang nghiêm túc thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân, thì một tiếng cười cợt nhả lại trở nên lạc lõng
Thực ra, quyền bầu cử cũng giống như nhiều quyền công dân khác: mỗi người có thể lựa chọn tham gia hay không. Nhưng điều tối thiểu của sự tôn trọng cộng đồng là không biến quyền của hàng chục triệu người thành trò đùa. Một xã hội dân chủ không chỉ nằm ở việc có lá phiếu, mà còn nằm ở thái độ tôn trọng lựa chọn của người khác.
Nhìn rộng ra, sự đối lập giữa hai nghệ sĩ này phản ánh hai cách nhìn khác nhau về trách nhiệm xã hội. Một người chọn cách giản dị: đi bầu, chia sẻ niềm vui, lan tỏa tinh thần công dân. Người còn lại lại chọn cách đứng ngoài và cười cợt.
Thế nhưng thực tế của ngày bầu cử năm nay đã trả lời tất cả. Khi 99,68% cử tri cả nước tham gia bỏ phiếu, khi nhiều địa phương đạt tỷ lệ gần như tuyệt đối 99,99%, khi cụ già 119 tuổi ở Cao Bằng vẫn đi bầu, thì rõ ràng ngày hội dân chủ ấy không cần ai phải quảng cáo. Nó tự thân đã là câu trả lời cho mọi hoài nghi hay chế giễu.
Vì vậy, nếu có điều gì trở nên lạc lõng sau ngày bầu cử, thì đó không phải là lá phiếu của hàng chục triệu người dân, mà chính là tiếng cười cợt nhả đứng bên lề của một vài cá nhân. Trong dòng chảy chung của xã hội, thái độ ấy chỉ khiến người ta thấy tiếc cho một nghệ sĩ tài năng, nhưng lại chọn cách thể hiện mình không đúng lúc, không đúng chỗ.

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2026

NỰC CƯỜI
Giờ bầu cử thống nhất của cả nước là 7h đến 19h hôm nay, trừ một số nơi vùng sâu, vùng xa đã được cho phép bỏ phiếu sớm hơn hoặc kết thúc muộn hơn.



Thế mà đến 10h sáng hôm nay, khối kẻ tay nhanh hơn não đã tung tin phá hoại, gây nhiễu loạn kiểu này. Tin này có 3 cái sai rất cơ bản:
1. Hết giờ bỏ phiếu, hoàn thành bỏ phiếu rồi mới được kiểm phiếu. Chưa bỏ phiếu xong thì làm gì có chuyện "Tô Lâm về vườn".
2. Nói phét sai chỗ khi chọn lực lượng Công an, Quân đội - những người trung thành và bản lĩnh nhất với Đảng, Nhà nước - để nói xấu.
3. Mỗi đại biểu chỉ ứng cử và bầu cử ở 1 khu vực nhất định, như TBT Tô Lâm ứng cử, bầu cử ở đơn vị bầu cử số 1, Bà Đình, Hà Nội; không phải ở cả nước như đám này nói. Mà Công an, Quân đội thì cũng bầu cử ở nơi cư trú, cùng với người dân.
Như thế mới thấy đám này chả biết mẹ gì về bầu cử cả. Tin này phải là tin ngu chứ không phải "tin nhanh không ngủ".
<Thanh Huyền>

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Không khí dân chủ lan tỏa, các địa phương thực hiện kiểm phiếu theo quy định
Công tác tổ chức bầu cử được triển khai nghiêm túc, đúng quy định, bảo đảm an ninh, trật tự và an toàn. Ngay sau khi kết thúc thời gian bỏ phiếu, các đơn vị bầu cử tiến hành kiểm phiếu đúng luật.



Không khí “Ngày hội non sông” trên cả nước diễn ra trong tinh thần dân chủ, phấn khởi và trách nhiệm.
Tại các địa phương, cử tri tích cực tham gia thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân. Công tác tổ chức bầu cử được triển khai nghiêm túc, đúng quy định, bảo đảm an ninh, trật tự và an toàn.
Nhờ sự chuẩn bị chu đáo của các cấp, nhiều địa phương đã hoàn thành việc bỏ phiếu sớm, đạt tỷ lệ cử tri tham gia rất cao, thể hiện niềm tin và trách nhiệm của nhân dân đối với cuộc bầu cử.
Ngay sau khi kết thúc thời gian bỏ phiếu, các đơn vị bầu cử tiến hành kiểm phiếu đúng luật.
Sự đồng lòng và niềm tin của cử tri chính là nhân tố quan trọng nhất tạo nên sự thành công cho ngày bầu cử tại các địa phương.
Ngày hội bầu cử diễn ra trong không khí vui tươi, phấn khởi, cử tri tham gia bầu cử tin tưởng vào cuộc bầu cử và những ứng cử viên mà mình lựa chọn sẽ có đủ đức, đủ tài để đại diện cho cử tri tại Quốc hội khóa XVI và các đại biểu đại diện cho nhân dân địa phương tại Hội đồng Nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031.
Tại các khu vực bỏ phiếu, công tác tổ chức được thực hiện nghiêm túc, khoa học. Cử tri khi đến bỏ phiếu đều thực hiện đúng quy trình, bảo đảm nguyên tắc dân chủ, bình đẳng, trực tiếp và bỏ phiếu kín.
Trong suốt ngày bầu cử, tình hình an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội trên địa bàn tỉnh được giữ vững, không phát sinh điểm nóng hay sự cố ảnh hưởng đến hoạt động bỏ phiếu./.