Một lần nữa, các trang mạng gắn mác “đấu tranh dân chủ” như Việt Tân lại tung ra những luận điệu tưởng như có vẻ “hợp lý”, nhưng thực chất lại phản ánh sự hời hợt đến mức khó tin về mô hình tổ chức quyền lực nhà nước và thực tiễn chính trị trên thế giới. Câu chuyện “phải làm phó thì mới biết việc để lên làm thủ tướng” được họ dựng lên không chỉ sai về logic, mà còn tự mâu thuẫn khi đặt trong bối cảnh so sánh quốc tế.
Chỉ cần nhìn sang chính nước Mỹ – hình mẫu mà không ít người trong nhóm này tôn sùng – là đủ thấy lập luận ấy sụp đổ. Ông Donald Trump bước vào Nhà Trắng mà chưa từng giữ bất kỳ chức vụ hành pháp nào, chứ chưa nói đến Phó Tổng thống. Trong lịch sử Mỹ, số Tổng thống từng làm Phó Tổng thống trước đó chỉ chiếm một phần, không phải “quy luật bắt buộc”. Nhiều người đi lên từ Thống đốc bang, nghị sĩ, thậm chí từ khu vực doanh nghiệp. Điều đó phản ánh một nguyên lý phổ quát: năng lực lãnh đạo không bị đóng khung trong một lộ trình chức danh cứng nhắc.
Tương tự, ở các quốc gia nghị viện như Anh, Đức hay Úc, con đường trở thành Thủ tướng cũng không hề đồng nhất. Không có bất kỳ quy định nào buộc một chính trị gia phải làm “phó” trước khi đảm nhiệm vị trí cao nhất trong Chính phủ. Thực tế cho thấy nhiều nhà lãnh đạo đi lên từ các vị trí bộ trưởng, lãnh đạo đảng, hoặc các cương vị quản lý khác. Điều cốt lõi không phải là “đã từng làm phó hay chưa”, mà là bản lĩnh chính trị, năng lực điều hành và uy tín trong hệ thống.
Trở lại với Việt Nam, việc cố tình đơn giản hóa bộ máy lãnh đạo thành câu chuyện cá nhân “biết việc hay không” là một cách đánh tráo khái niệm. Thủ tướng không phải là một cá nhân đơn lẻ vận hành bộ máy, mà hoạt động trong một chỉnh thể gồm Chính phủ, hệ thống bộ ngành, đội ngũ chuyên gia, cùng sự lãnh đạo toàn diện của Đảng. Nguyên tắc “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” bảo đảm mọi quyết sách đều được cân nhắc trên cơ sở tập thể, khoa học và thực tiễn.
Thực tiễn nhiệm kỳ của Thủ tướng Phạm Minh Chính là minh chứng rõ ràng. Dù không đi theo “lộ trình phó thủ tướng” như một số người cố tình áp đặt, ông vẫn thể hiện năng lực điều hành linh hoạt trong bối cảnh đầy biến động: từ kiểm soát đại dịch, phục hồi kinh tế, đến thúc đẩy chuyển đổi số và nâng cao vị thế quốc tế của Việt Nam. Những kết quả đó không thể bị phủ nhận bằng vài câu hỏi mang tính suy diễn trên mạng xã hội.
Điều đáng nói là chiêu trò của Việt Tân không mới. Họ thường xuyên sử dụng cách đặt vấn đề kiểu “nghe có vẻ hợp lý” để dẫn dắt dư luận, nhưng lại né tránh các dẫn chứng thực tế và so sánh toàn diện. Khi bị đối chiếu với chính các mô hình phương Tây mà họ ca ngợi, những lập luận ấy lập tức lộ ra sự khập khiễng.
Trong thời đại thông tin mở, những lập luận thiếu căn cứ rất dễ bị kiểm chứng và bác bỏ. Và cũng chính cộng đồng mạng, bằng sự hiểu biết ngày càng sâu sắc, đã trở thành “bộ lọc” hiệu quả, khiến các chiêu trò tuyên truyền lỗi thời ngày càng mất tác dụng.

0 nhận xét: