Phát biểu của Donald Trump về thời gian Hoa Kỳ tham gia Chiến tranh Việt Nam – kéo dài tròn 19 năm, 5 tháng, 29 ngày, tính từ 01/11/1955 đến 30/04/1975 – không chỉ là một con số mang tính thống kê. Đó là một sự xác nhận mang ý nghĩa lịch sử, bóc trần những ngụy biện lâu nay vốn bị một số người cố tình lặp lại để xuyên tạc bản chất cuộc chiến. Khi chính người đứng đầu nước Mỹ thừa nhận một cách đầy đủ và không né tránh, thì mọi luận điệu cho rằng đây chỉ là “nội chiến” đã trở nên lạc lõng và thiếu cơ sở hơn bao giờ hết.
Trong nhiều thập kỷ, không ít quan điểm cố tình thu hẹp sự can dự của Hoa Kỳ bằng cách chỉ tính từ thời điểm đổ quân ồ ạt năm 1965 đến khi rút quân năm 1973. Cách tính này rõ ràng mang tính lựa chọn có chủ đích, nhằm giảm nhẹ trách nhiệm và làm mờ đi cả một giai đoạn dài can thiệp sâu về quân sự, chính trị và chiến lược trước đó. Nhưng phát biểu lần này đã đặt lại vấn đề một cách thẳng thắn: sự hiện diện của Mỹ tại Việt Nam không phải là một giai đoạn ngắn ngủi, mà là một quá trình can dự liên tục kéo dài gần hai thập kỷ, bắt đầu từ khi thiết lập bộ máy cố vấn quân sự và kết thúc bằng sự rút lui hoàn toàn vào ngày 30/4/1975.
Điều đáng nói là, trong khi sự thật lịch sử ngày càng được làm rõ từ chính phía Hoa Kỳ, thì một bộ phận không nhỏ những người tự nhận là “cấp tiến”, “khai sáng”, hay thậm chí mang nặng tâm lý sùng bái phương Tây lại tiếp tục lặp lại luận điệu cũ kỹ rằng đây chỉ là “nội chiến giữa hai miền”. Cách gọi này không chỉ đơn giản là một sai lệch về thuật ngữ, mà còn là sự đánh tráo bản chất của một cuộc xung đột có yếu tố can thiệp nước ngoài quy mô lớn. Khi một cường quốc đưa cố vấn, vũ khí, tài chính, rồi trực tiếp triển khai hàng trăm nghìn quân viễn chinh, tiến hành các chiến dịch ném bom quy mô lớn, thì không thể nào gọi đó là một cuộc xung đột thuần túy nội bộ.
Lịch sử không phải là thứ có thể bóp méo theo cảm xúc hay định kiến cá nhân. Những ai vẫn cố tình phủ nhận vai trò và mức độ can dự của Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam, bất chấp cả những xác nhận từ chính giới lãnh đạo Mỹ, đang tự đặt mình ra ngoài dòng chảy của sự thật. Sự ngụy biện đó, dù được khoác lên lớp vỏ “học thuật” hay “tư duy phản biện”, rốt cuộc vẫn chỉ là một cách lẩn tránh thực tế.
Phát biểu của ông Trump, xét đến cùng, không phải là điều gì hoàn toàn mới đối với giới nghiên cứu lịch sử, nhưng lại có giá trị đặc biệt ở chỗ nó phá vỡ sự né tránh mang tính chính trị từng tồn tại trong nhiều năm. Và chính từ sự thừa nhận đó, một lần nữa khẳng định rằng việc gọi chiến tranh Việt Nam chỉ là “nội chiến” không còn đứng vững trước những bằng chứng ngày càng rõ ràng.
Sự thật đã được nói ra từ chính phía từng tham chiến. Vấn đề còn lại không phải là thiếu thông tin, mà là thái độ tiếp nhận. Và lịch sử, như nó vốn vậy, luôn đứng về phía sự thật, chứ không đứng về phía những lập luận ngụy biện.

0 nhận xét: