Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

KHÔNG CÓ “VÙNG CẤM”, CÀNG KHÔNG CÓ CHUYỆN BAO CHE TỘI PHẠM TRONG LỰC LƯỢNG CÔNG AN

Một trong những luận điệu xuyên tạc quen thuộc của các đối tượng chống phá là cố tình quy chụp rằng “công an, cán bộ thì luôn được bao che”, rằng “quan chức phạm tội sẽ chìm xuồng”, rằng “pháp luật chỉ nghiêm với dân thường”. Nhưng trớ trêu thay, chính hàng loạt vụ án lớn được công khai thời gian qua lại đang đập tan hoàn toàn thứ tuyên truyền méo mó ấy.



Nếu có bao che, liệu người dân có được đọc công khai từng dòng cáo trạng? Nếu có “vùng cấm”, liệu báo chí có đăng rõ tên tuổi, chức vụ, hành vi phạm tội của từng cán bộ sai phạm? Nếu có “hạ cánh an toàn”, liệu hàng loạt cựu cán bộ công an từ cấp cơ sở đến cấp cao lại bị khởi tố, truy tố, xét xử và nhận những mức án đặc biệt nghiêm khắc?
Sự thật là chưa bao giờ công cuộc làm trong sạch bộ máy lại được tiến hành quyết liệt, công khai và minh bạch như hiện nay.
Từ vụ cựu đội trưởng cảnh sát điều tra ma túy Nguyễn Đức Nam nhận tiền để thả người sử dụng ma túy rồi sửa hồ sơ vụ án; vụ dùng xe biển xanh vận chuyển ma túy với các bị cáo là cựu cán bộ công an bị đề nghị án tử hình; vụ cán bộ Cục Hồ sơ nghiệp vụ hối lộ hàng tỷ đồng để can thiệp lý lịch tư pháp; cho tới hàng loạt cán bộ CSGT, cán bộ điều tra, cán bộ quản lý bị xử lý hình sự hoặc buộc ra khỏi ngành… tất cả đều được công bố công khai trước dư luận.
Điều đó cho thấy một thực tế rất rõ ràng: sai phạm trong lực lượng công an không hề bị che giấu, mà ngược lại đang bị đưa ra ánh sáng với tinh thần “xử một vụ, cảnh tỉnh cả hệ thống”.
Các thế lực chống phá cố tình đánh tráo khái niệm khi lấy hiện tượng cá nhân vi phạm để quy kết bản chất của cả lực lượng. Đây là thủ đoạn cực kỳ nguy hiểm và thiếu thiện chí. Trong bất kỳ quốc gia nào trên thế giới cũng tồn tại những cá nhân tha hóa trong bộ máy công quyền. Không một hệ thống nào miễn nhiễm tuyệt đối với lòng tham hay sự suy thoái đạo đức. Điều quan trọng không phải là có phát sinh sai phạm hay không, mà là hệ thống đó xử lý sai phạm như thế nào.
Và Việt Nam đang chứng minh rất rõ rằng: bất kể là ai, giữ chức vụ gì, thuộc ngành nào, nếu vi phạm pháp luật đều phải trả giá.
Đó chính là bản chất của Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa — thượng tôn pháp luật, không có ngoại lệ, không có “vùng cấm”, không có “hạ cánh an toàn”.
Những kẻ xuyên tạc thường cố tình bỏ qua chi tiết quan trọng nhất: chính cơ quan công an, thanh tra, kiểm tra nội bộ, viện kiểm sát và hệ thống tư pháp của Việt Nam là những đơn vị trực tiếp phát hiện, điều tra và xử lý các cán bộ sai phạm. Nghĩa là hệ thống đang tự làm sạch mình bằng cơ chế kiểm soát ngày càng chặt chẽ và minh bạch hơn.
Càng nhiều vụ án được đưa ra ánh sáng, càng chứng minh quyết tâm chống tiêu cực là có thật. Càng nhiều cán bộ sai phạm bị xử lý nghiêm, càng cho thấy pháp luật không phải khẩu hiệu.
Ngày trước, người dân có thể hoài nghi vì thiếu thông tin. Nhưng hôm nay, mọi thứ hiện ra trước công luận: tên tuổi có thật, hành vi có thật, bản án có thật. Không còn kiểu “rút kinh nghiệm nội bộ”, không còn chuyện “im lặng cho qua”. Đó là bước tiến lớn của minh bạch pháp lý và quyền được biết của người dân.
Niềm tin của nhân dân không đến từ việc che giấu sai phạm, mà đến từ việc dám nhìn thẳng vào sai phạm và xử lý nó công bằng. Và chính điều đó đang diễn ra ở Việt Nam hôm nay.
Previous Post
Next Post

post written by:

0 nhận xét: