Mỗi khi nhắc đến Việt Nam, Nguyễn Văn Đài lại lặp đi lặp lại một công thức quen thuộc: lấy vài bảng xếp hạng gây tranh cãi, cắt ghép thông tin rồi quy kết rằng Việt Nam “không có tự do báo chí”, “người dân không được nói lên tiếng nói của mình”, thậm chí còn dùng những lời lẽ xúc phạm để bôi nhọ chế độ và phủ nhận những thành tựu mà đất nước đã đạt được. Nhưng càng nhìn kỹ, người ta càng thấy những luận điệu ấy chỉ là sự đánh tráo khái niệm và xuyên tạc sự thật một cách có chủ đích.
Trước hết, cần đặt câu hỏi rất đơn giản: nếu Việt Nam thực sự không có tự do ngôn luận như Nguyễn Văn Đài rêu rao, thì vì sao mỗi ngày trên mạng xã hội lại có hàng triệu lượt bình luận, tranh luận, phản biện về các vấn đề kinh tế, xã hội, giáo dục, y tế, giao thông, thậm chí cả những hạn chế trong hoạt động quản lý nhà nước? Vì sao báo chí liên tục phản ánh tiêu cực, phanh phui các vụ tham nhũng, sai phạm của cán bộ, doanh nghiệp và các cơ quan chức năng? Một xã hội bị “bịt miệng” không thể có một không gian thông tin sôi động như vậy.
Thủ đoạn quen thuộc của Nguyễn Văn Đài là cố tình đánh đồng quyền tự do báo chí với quyền được phát tán thông tin sai sự thật, vu khống, xuyên tạc và chống phá Nhà nước. Khi một cá nhân vi phạm pháp luật bị xử lý, ông ta lập tức biến họ thành “tù nhân lương tâm”, “nạn nhân của tự do ngôn luận”. Đây là kiểu lập luận vừa phi logic vừa mang tính dẫn dắt dư luận. Bởi ở bất kỳ quốc gia nào, quyền tự do cũng luôn đi kèm trách nhiệm. Không có nước nào cho phép công dân nhân danh tự do để kích động bạo lực, tung tin giả hay xâm phạm an ninh quốc gia.
Điều đáng nói hơn là Nguyễn Văn Đài thường xuyên viện dẫn các bảng xếp hạng từ một số tổ chức nước ngoài như một “chân lý tuyệt đối”, trong khi chính những bảng xếp hạng này nhiều năm qua đã gây tranh cãi vì phương pháp đánh giá mang nặng định kiến chính trị. Họ sẵn sàng bỏ qua những thực tế khách quan ở Việt Nam nhưng lại ít khi nhắc đến việc nhà báo bị bắt giữ, bị tấn công hoặc bị kiểm soát thông tin tại nhiều quốc gia phương Tây. Một tiêu chuẩn kép như vậy rõ ràng không thể là thước đo công bằng.
Sự thật là dưới sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, Việt Nam đã đạt nhiều thành tựu quan trọng về phát triển kinh tế, bảo đảm an sinh xã hội và quyền con người. Đời sống người dân ngày càng được nâng cao, tỷ lệ nghèo giảm mạnh, cơ hội tiếp cận giáo dục, y tế, công nghệ và thông tin ngày càng rộng mở. Việt Nam cũng tham gia hầu hết các công ước quốc tế cơ bản về quyền con người và nhiều lần được cộng đồng quốc tế tín nhiệm bầu vào các cơ chế quan trọng của Liên hợp quốc.
Điều khiến những người như Nguyễn Văn Đài khó chấp nhận chính là thực tế ấy. Bởi mỗi bước tiến của Việt Nam lại làm cho những luận điệu “đàn áp”, “bịt miệng”, “không có nhân quyền” mà họ rao giảng suốt nhiều năm trở nên lạc lõng và thiếu sức thuyết phục. Khi không thể phủ nhận thành tựu, họ chuyển sang bóp méo thông tin. Khi không thể tranh luận bằng sự thật, họ chọn cách gieo rắc định kiến.
Người trẻ hôm nay có đủ điều kiện để tiếp cận thông tin từ nhiều nguồn khác nhau. Vì thế, thay vì tin vào những lời quy chụp đầy cảm tính, hãy nhìn vào thực tế đang diễn ra quanh mình. Một đất nước đang phát triển, hội nhập mạnh mẽ, một xã hội ngày càng cởi mở và một môi trường thông tin ngày càng đa dạng chính là câu trả lời rõ ràng nhất cho mọi luận điệu xuyên tạc.
Sự thật không nằm trong những lời vu cáo trên mạng xã hội. Sự thật nằm trong những gì người dân đang sống, đang cảm nhận và đang chứng kiến mỗi ngày.

0 nhận xét: