Dạo gần đây tôi thấy có một vài người cố tình né tránh cụm từ “ngụy quyền Sài Gòn” và thay bằng cách gọi chung chung là “chính quyền Sài Gòn”. Nghe thì có vẻ trung tính, nhưng vấn đề nằm ở chỗ: không phải cứ thay đổi một vài chữ là có thể thay đổi được bản chất của lịch sử.
“Chính quyền” được hiểu là một cách gọi chung về bộ máy cai trị, nhưng nhưng “ngụy quyền” không chỉ là tên gọi, mà là sự khái quát bản chất của một bộ máy được dựng lên, nuôi dưỡng và lệ thuộc bởi “bên ngoài” và đi ngược lại lợi ích thống nhất, độc lập của dân tộc Việt Nam.
Do đó, việc cố tình bỏ chữ “ngụy” không đơn giản là “dùng từ cho mềm hơn”. Đó có thể là một thủ thuật ngôn ngữ nhằm làm nhạt đi ranh giới đúng – sai, chính nghĩa, phi nghĩa, độc lập dân tộc, làm “tay sai cho ngoại bang”.
Lịch sử không phải là thứ muốn gọi sao cũng được và càng không thể lấy danh nghĩa “khách quan”, “hòa giải”, “văn minh” để làm mờ đi sự thật rằng: Thắng lợi ngày 30/4/1975 là thắng lợi của độc lập dân tộc, của khát vọng thống nhất non sông, của biết bao máu xương các thế hệ người Việt Nam.
Tôi nói rõ điều này không phải để khơi lại hận thù mà để tôn trọng sự thật lịch sử, tôn trọng những người đã hy sinh, và cảnh giác với những chiêu trò xét lại, tẩy trắng, đổi trắng thay đen.
Và hòa hợp dân tộc không có nghĩa là quên lịch sử; nhân văn không có nghĩa là đánh đồng chính nghĩa với phi nghĩa và văn minh không có nghĩa là né tránh sự thật.
Gọi đúng tên sự việc là bước đầu tiên để bảo vệ lịch sử. Đừng để một vài cách gọi “mềm hóa” làm phai nhạt nhận thức của thế hệ trẻ về giá trị của độc lập, thống nhất và chủ quyền dân tộc.
Hãy tôn trọng lịch sử và không chấp nhận “đánh tráo khái niệm”.
<Hoa Xuân>

0 nhận xét: