Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

Khi quyền lực bị “giải trí hóa”: Thế giới sẽ đi về đâu nếu tư duy bá quyền trở thành bình thường mới?

Những phát ngôn gần đây của Donald Trump về khả năng “chiếm” hay “giải phóng” Cuba, dù được bao biện là nói đùa, ẩn ý chính trị hay nhằm công kích nội bộ, vẫn gợi lên một nỗi bất an thực sự: liệu trật tự thế giới có đang bị kéo lùi về thời kỳ mà sức mạnh cho phép một quốc gia tự cho mình quyền định đoạt số phận của quốc gia khác?


Trong lịch sử hiện đại, cộng đồng quốc tế đã phải trả giá đắt để thiết lập một nguyên tắc tưởng như tối thiểu nhưng vô cùng quan trọng: tôn trọng chủ quyền quốc gia. Nguyên tắc đó không chỉ là nền tảng của luật pháp quốc tế mà còn là “hàng rào đạo đức” ngăn chặn thế giới trượt vào hỗn loạn, nơi kẻ mạnh áp đặt ý chí lên kẻ yếu. Khi một nguyên thủ của siêu cường – dù trong bối cảnh tranh luận nội bộ – có thể công khai nói về việc “chiếm lấy” một quốc gia có chủ quyền như một lựa chọn, thì vấn đề không còn là câu chữ, mà là tư duy phía sau câu chữ ấy.
Điều đáng lo ngại không nằm ở khả năng thực thi, mà nằm ở việc những phát ngôn như vậy dần bị bình thường hóa trong không gian chính trị. Khi quyền lực được thể hiện như một công cụ “muốn làm gì thì làm”, khi khái niệm “giải phóng” có thể bị sử dụng như lớp vỏ ngôn từ cho hành động can thiệp hoặc chiếm đóng, thì ranh giới giữa chính nghĩa và bá quyền trở nên mơ hồ một cách nguy hiểm. Lịch sử đã chứng kiến không ít cuộc chiến tranh được khởi đầu bằng những mỹ từ như “tự do”, “dân chủ” hay “giải phóng”, nhưng kết thúc lại là bất ổn kéo dài, chia rẽ và tổn thất cho chính người dân tại quốc gia bị can thiệp.
Ở góc độ khác, phát ngôn về Cuba còn cho thấy một sự giản lược đáng báo động trong cách nhìn về thế giới. Một quốc gia không phải là “mảnh đất du lịch đẹp” để có thể tùy ý sở hữu, mà là một cộng đồng dân tộc với lịch sử, chủ quyền và quyền tự quyết. Việc đánh đồng một quốc gia với lợi ích kinh tế hay điều kiện tự nhiên để biện minh cho ý tưởng “chiếm lấy” không chỉ là sai lệch về nhận thức mà còn phản ánh một tư duy coi nhẹ các chuẩn mực quốc tế.
Không thể xem nhẹ tác động lan tỏa của những phát ngôn như vậy. Trong bối cảnh thế giới đang đối mặt với nhiều xung đột và cạnh tranh địa chính trị gay gắt, mỗi lời nói từ các trung tâm quyền lực đều có thể trở thành tín hiệu định hình hành vi của các chủ thể khác. Nếu tư duy “mạnh được yếu thua” quay trở lại dưới những hình thức mới, được khoác lên lớp vỏ truyền thông hiện đại và sức ảnh hưởng toàn cầu, thì nguy cơ bất ổn không chỉ dừng lại ở một khu vực mà có thể lan rộng, làm xói mòn niềm tin vào luật pháp quốc tế.
Thế giới hôm nay không thiếu những thách thức cần hợp tác để giải quyết: biến đổi khí hậu, an ninh năng lượng, dịch bệnh, bất bình đẳng toàn cầu. Trong bối cảnh đó, điều mà nhân loại cần là trách nhiệm, là sự tôn trọng lẫn nhau và là những cam kết nghiêm túc với các chuẩn mực chung – chứ không phải những phát ngôn gây sốc nhằm phục vụ mục tiêu chính trị ngắn hạn.
Nỗi lo lắng mà dư luận cảm nhận không phải là phản ứng thái quá. Đó là phản xạ tự nhiên trước nguy cơ những giá trị căn bản của trật tự quốc tế bị xem nhẹ. Khi những lời nói mang màu sắc bá quyền xuất hiện từ vị trí quyền lực cao nhất, câu hỏi không còn là “ông ta có làm thật hay không”, mà là “liệu thế giới có đang dần chấp nhận một kiểu tư duy nguy hiểm như điều bình thường”.
Và nếu câu trả lời là có, thì đó mới chính là điều đáng sợ nhất.
Previous Post
Next Post

post written by:

0 nhận xét: