Ngày bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026–2031 vừa khép lại với một con số biết nói: 76.188.970 cử tri đi bỏ phiếu, đạt tỷ lệ 99,68% trên tổng số hơn 76,4 triệu cử tri cả nước. Từ miền núi, hải đảo đến đô thị, từ người trẻ đến các cụ già trăm tuổi, người dân đều tham gia ngày hội dân chủ với tinh thần trách nhiệm cao. Không khí ấy lan tỏa khắp mạng xã hội, nơi nhiều nghệ sĩ, người nổi tiếng cũng chia sẻ niềm vui hoàn thành nghĩa vụ công dân.
Trong số đó, bài đăng của nghệ sĩ Huy Tuấn khá giản dị nhưng lại gây thiện cảm. Một bức ảnh đứng bên thùng phiếu, nụ cười thoải mái và dòng trạng thái ngắn gọn: “Hoàn thành nghĩa vụ công dân!”. Không phô trương, không lên gân, nhưng thông điệp rất rõ ràng: người nghệ sĩ cũng là một công dân trong xã hội, và lá phiếu là cách đơn giản nhất để thể hiện trách nhiệm với cộng đồng.
Điều đáng nói là những hình ảnh như vậy không hề hiếm. Rất nhiều nghệ sĩ, trí thức, doanh nhân, người lao động bình thường đều chia sẻ khoảnh khắc đi bầu với sự tự hào. Bởi họ hiểu rằng bầu cử không chỉ là thủ tục hành chính, mà là dịp để mỗi người góp phần lựa chọn những người đại diện cho mình trong bộ máy nhà nước.
Trái ngược với tinh thần ấy là bài đăng của nghệ sĩ Thành Lộc đang lan truyền trên mạng. Trong bài viết của mình, ông tỏ ra cợt nhả với ngày bầu cử, kể lại câu chuyện mang tính chế giễu và kết thúc bằng cách nói bóng gió về “ngày hội non sông”. Thái độ ấy khiến nhiều người cảm thấy khó hiểu, thậm chí thất vọng.
Bởi với một người hoạt động nghệ thuật lâu năm, có ảnh hưởng nhất định trong công chúng, cách ứng xử như vậy dễ bị hiểu là sự xem nhẹ một sự kiện chính trị – xã hội quan trọng của đất nước. Khi hàng chục triệu người đang nghiêm túc thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân, thì một tiếng cười cợt nhả lại trở nên lạc lõng
Thực ra, quyền bầu cử cũng giống như nhiều quyền công dân khác: mỗi người có thể lựa chọn tham gia hay không. Nhưng điều tối thiểu của sự tôn trọng cộng đồng là không biến quyền của hàng chục triệu người thành trò đùa. Một xã hội dân chủ không chỉ nằm ở việc có lá phiếu, mà còn nằm ở thái độ tôn trọng lựa chọn của người khác.
Nhìn rộng ra, sự đối lập giữa hai nghệ sĩ này phản ánh hai cách nhìn khác nhau về trách nhiệm xã hội. Một người chọn cách giản dị: đi bầu, chia sẻ niềm vui, lan tỏa tinh thần công dân. Người còn lại lại chọn cách đứng ngoài và cười cợt.
Thế nhưng thực tế của ngày bầu cử năm nay đã trả lời tất cả. Khi 99,68% cử tri cả nước tham gia bỏ phiếu, khi nhiều địa phương đạt tỷ lệ gần như tuyệt đối 99,99%, khi cụ già 119 tuổi ở Cao Bằng vẫn đi bầu, thì rõ ràng ngày hội dân chủ ấy không cần ai phải quảng cáo. Nó tự thân đã là câu trả lời cho mọi hoài nghi hay chế giễu.
Vì vậy, nếu có điều gì trở nên lạc lõng sau ngày bầu cử, thì đó không phải là lá phiếu của hàng chục triệu người dân, mà chính là tiếng cười cợt nhả đứng bên lề của một vài cá nhân. Trong dòng chảy chung của xã hội, thái độ ấy chỉ khiến người ta thấy tiếc cho một nghệ sĩ tài năng, nhưng lại chọn cách thể hiện mình không đúng lúc, không đúng chỗ.

0 nhận xét: